Duy ngã độc tôn

Bạn có biết, vì sao khi thành công rồi, lại nên duy ngã độc tôn không? Thật xứng đáng ăn gạch đá.
Bởi chỉ có tư duy phản trực giác đó, mới bảo vệ được: sự bình an, vừa sức, thành bại không chắc chắn, của quá trình khởi nghiệp. Trước bản năng của bày sói: lợi ích, chấp quả, showbiz, thú vị.
Và cả bản năng thích bố đời, mẹ thiên hạ, của chính mình, khi đang ngây ngất trong men thành công: ta giỏi thế, sao không hoành tráng lên mà đi gỡ nhà thiên hạ, cho thể hiện đẳng cấp? Ai cũng vui, và rồi: ai cũng chết!
Phản trực giác, là một chức năng. Và khi chức năng đủ mạnh, hình thức buộc phải tuân thủ chức năng.
Và, có lẽ, sự hi sinh này, một phần là lời giải, cho câu hỏi: tại sao sinh tồn thì nhiều, nhưng lớn lao thì ít.
Độc tài và phối hợp, chất lượng và chiêu trò, quên hết và nghĩ hết… là những mặt cực kì đối lập. Buộc phải biết hết: mạnh yếu của mỗi đặc tính, mà dùng nó cho lúc thích hợp, có lẽ, mới đủ sức cho một điều lớn lao. Căng!

Tiếu ngạo giang hồ

Khi trí tuệ phát tiết, mà Thái nghĩ là cực điểm, tự bạn sẽ thấy những tư duy như: một nụ cười giữa cuộc sống, không thèm/thích theo đuổi gì nữa: tiền bạc, tình yêu, thành công…là có thật. Nhưng, dù không muốn nói, thì cái huyền diệu của nó, là: càng không theo đuổi, lại càng có. Điều này không phải chiêu trò đâu